Nhớ Người Xưa

Nhớ Người Xưa

Thu về gió thoảng ngang sân,
Lòng ta chợt nhớ một lần mắt ai.
Áo trắng bay giữa ban mai,
Giờ xa biền biệt, u hoài mình ta.

Phượng rơi đỏ cả trời xa,
Bảng đen, ghế cũ… chỉ là giấc mơ.
Có lần viết vội dòng thơ,
Chưa trao đã cất hững hờ tháng năm.

Người xưa giờ có âm thầm,
Nhớ ai ngồi ngóng trăng rằm năm nao?
Riêng ta giữ mãi khát khao,
Một thời áo trắng ngọt ngào đã qua.

Nhớ Người Xưa
Nhớ Người Xưa

Chia sẻ ý kiến của bạn